Cho ae muốn xem hình + xem video vô đây sẽ cập nhật nhanh -> Telegram: Contact @toicoaezo o >>Click vô đây để vô nhóm<<; Nếu Bạn Không biết Cách Vượt ( lấy video) có thể Xem ở đây >>Click vô đây<< ; Chú Ý : Nếu LINK 1 khó vượt hoặc lỗi bạn có thể sử dụng LINK 2 hoặc Link 3; full allbum chăn em rau lớp 11
Yêu một kẻ ngốcTác giả: Thủy Thiên ThừaThể loại: Hiện đại, thương trường, ngược, có incest, lời lẽ thô tục, 1×1, phúc hắc ngạo kiều công x bá đạo bạo lực thụ, HE.Em yêu anh thật nhiều, cớ sao anh lại đi yêu một tên ngốc.Tên ngốc đó không yêu anh, nên anh còn ngốc…
Có ai yêu em như anh! - Ngoại truyện chính thức - p1 - Cung Trăng. Có ai yêu em như anh! - Ngoại truyện chính thức - p1. Đã lâu lắm rồi Thảo Nguyên mới trở lại thành phố D. Bầu trời thành phố biển vẫn trong xanh như thế, ánh nắng vàng rực như mật, và những ngọn gió
Trịnh Đông dò lịch trình: "Hai giờ sau, tức là sáu rưỡi sẽ thử quần áo, tám rưỡi tối kết thúc. Sau đó Điền Nhã Nhã sẽ giúp cậu chăm sóc da mặt.". Nói xong, anh ngẩng đầu tỉ mỉ quan sát Từ Lạc Dương, hơi ghét bỏ thở dài: "Lạc Dương à, phải cõng gánh nặng
Do tình hình dịch bệnh khó khăn nên nhà mình quyết định cho không em thỏ này..dễ ăn dễ nuôi, khó bảo…ib để biết thêm thông tin 😅.. Tải #NimoTv để trò chuyện cùng Trân vào lúc 22h-00h mỗi ngày nha mọi người ơi ️ ID: 1123922 😘 #MFAteam
Là chi anh hỡi. Ngày xa đólòng em buồn nhiều lắm. Chẳng biết mìnhcó tội nặng chi không Mà bỗng nhiên gió làm bạc má hồng. Khiến cho em đón mùa đông giữa hạ.
Kỷ Tiện Bắc trêu cô: "Anh còn tưởng em sẽ nói: Em không cần, đấy là anh vất vả lắm mới kiếm được, em mà cầm sẽ không yên lòng." Hạ Mộc cười nói: "Em vô tâm, không có chuyện không yên lòng, vả lại em có ngốc đâu, nhiều tiền như thế sao em lại không muốn chứ."
hSknE. 1 download 12-chom-sao-bi-mat-2-cuoc download ac download ai-thiep-that-kho-doi download ai-y download anh-de-cung-han-tieu-id download anh-la-anh-sang-rang-dong-c download anh-re-em-co-roi-anh-re-toi-c download anh-se-khien-em-noi-em-ye download bac-uyen-t download ban-gai-xinh-dep-cu download bao-boi-cua-toi-l download bat-da download bat-diet-long download be-con-chu-khong- download boss-can-than-vo-hien-co download cang-flop-duoi-dia-phu-can download cao-thu-dia-cau-tai-t download cau-dan-thai-tu- download chang-re-bi-a download chang-re-chie download chang-re-cuc-pham-60 download chang-re-ky download chang-re-quyen-the- download chang-re-quyen-the-818 download chien-than-xu download chue-te-dinh-phong-nhat-dang-doc download chue-te-dinh-phong-nhat-dang-doc download co-ay-ngot-nh download co-du download co-nhoc-sat-thu-yeu download co-tien-sinh-tha download co-vo-an-hon-cua-luc-t download co-vo-bat-dac-di-cua-lang download co-vo-mat-tri-cua-tong-ta download con-dau-tr download con-duong-b download co download con-re-l download cong-chua-vampire download crush-cau-thic download cung-ngay-ly-hon-voi-dai-lao-toi-bien-nho-44 download cuoc-mac-ca-day-d download cuoc-song-dan-da-cua-man-man-o-co-dai_tinh-huong-tro-treu-dem- download cuoi-chui-tong-giam-doc-xin-binh-t download cuong-hiep-t download cuu-thien-lien- download cuu- download cuu-vi-ho-s download dang-thi-ma-nho-tay-chot-vo-mong-giao-vien-thi-lam-sao-ba download danh-mon-the-uoc-tong-giam-doc-lao-cong-rat-cao download dao-hon-nu-xung-khong-cha download de-quoc-bai download de-su-xuat download dia-nguc-bien-t download dien-duc- download dinh-luyen-th download do-i-do-i-kie-p-kie-p-ma-i-y download download do-thi-thi download doc-chiem-vo-truoc-han-thieu-sung-t download dong-hoang-tha download dong-nhan-harry-potter-hy-vong-tha download duyen-nhu-mong-thien- download em-gai-nho-mau-la download em-trong-tim-toi download giao-su-muc-cua-sinh-vi download giup-ba-cua-lai- download hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-n download hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-v download hai-vuong-gia-lanh-lung-quan-lay-hai download hang-ty-cung-chieu-vo-nam-than-hon-sau-101-do- download hoang-phi-ham-sac-c download hoang-phi-linh-dac-cong-phuong-muu-thie download hong-hoang-ta-o-to-phu-duong-gia- download hop-dong-phuc-hac- download download huu-nhu-giai download huyet-hoa-tu-chan-g download huyet-lang- download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem download khoang-the-kim download khon download lac-mat-co-dau-xung-hi-68 download lac-mat-co-dau-xung-hi-9 download lao-dai-deu download long-vuong-truyen-thuyet-dau-la-da download luan-hoi-dan download download download mang-theo-bao-bao-bo-tron-vo-em-dung download mau-xuyen-boss-phan-dien-nghich-tap-ai-d download mon-no-ngot download mot download mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong- download muo download nam-chu-benh-kieu-sung-l download nam-phu-cai-bien-nam-nu-chu-tranh- download nam-viet-de-v download nay-bac-si-hu-hong-em-ye download neu-toi-gui-tang-nguoi-mot- download ngao-the-dan-t download ngu-day-thanh-meo-c download ngu-phung-trieu download nha-ai-cau-nho-nuoc download nha-co- download nha-gia-kim-cau-chuyen-mot-g download nhan-vat-phan-dien-hom-nay-cung-that- download nhan-vat-phan-dien-von-phan-dien-3 download nhung-vu-an-tren-the- download nong-gia-h download nu-cuong-nhan-cua- download nu-d download ong-trum-giai-tri-bi-mat-cung-chieu-co-vo-ngoc-ngot-ngao download pha download phan-4-trong-sinh-chi-giai-tri- download quoc-sac-si download quyen-3-anh-hau-gioi-giai-tri-trong download rung-cam-tu-em-3 download download song-bao-tram-t download su-ton-cua-ta-sieu-vo- download su-tro-lai-cua-chang-re-vo- download sung-hau-danh-gia-cua-cu download sung-vo-tan-troi-phu-nhan-muon-sinh- download ta-co-the-phuc-che-th download tai-sao-tra-cong-con-chua-ngu download tam-cuu-nhan- download tan-an-quy-su-166488_q download tan-doc-luong- download tang-ngoc-nap- download tfboys-doi-voi-em-toi- download thai-tu-phi-that- download than-c download than-linh-khong-cho-toi-y download download tha download thap-nien-70-nhat-ky-nuoi-con-c download thay-chi-gai-lay-nguoi-toi-y download the-bat-kha-k download the-g download download thien-ha-de download thien-nga-trang-va-ong-xa-tam-co-cu download thien-t download thieu-gia-ngon download tien-ma-d download tien-ma-dong download tieu-thit-vien-cua-y-phi-p download toi-la-dien-vien-dong-t download tong-tai-nguy-hiem-n download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-th download tro-dua-uyen download download tro-ve-ben-em-diep-vin download troi-sinh-thich-e download trong download trong-sinh-chi-qu download trong-sinh-tai-di-the download truyen-ca-doi-nay-khong-roi-x download truyen-ket-hon-nhanh-chong download truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuon download truyen-tuyet-the-than-y-phuc-hac-dai-tieu download tu-chan-noi-chuyen-phiem-quan-35 download tu-danh-dau-bat-dau-lam-tram-ty download tu-vo download tuong-da_quy download tuyet-the-hao download uc-nhiem-tran_q download van-dao-long-ho download van-dao-long download vinh-hang-thanh-vu download vinh-hang-than download vinh download vo-dich-thang-cap- download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download download download vo-thuong-sat-t download vo-vi-nhat-ni download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-dien-c download xich-dao-va-sao download xuyen-khong-chien-ky-thien-me download xuyen-nhanh-cong-luoc-dinh-che-boss-vai-ac-co-mot-khong download xuyen-nhanh-cua-do-nam-than-v download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-sach-chi-phu-mong-tam download xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-ton download xuyen-viet-ma-hoan download
Bingboong...bingboong... Chuông cửa có người bấm, cô vội từ trên xích đu đi xuống chạy đến mở cổng. Cứ tưởng ai đến hóa ra là ba mẹ chồng về. Cúi gằm mặt mở cửa cho họ, nép sát hẳn qua một bên cánh cửa để họ không trông rõ mặt cô. Nhưng mẹ anh lại tinh mắt. Nắm ngay mớ tóc trên đầu cô kéo lê vào nhà, mạnh tay đẩy ngã cô xuống đất. " Vừa nhìn là đã chướng mắt. Tại sao không tự cút đi? " Toàn thân va đập dưới sàn đau điếng, nhưng không dám kêu la một tiếng, chỉ mím chặt môi nhẫn nhịn cái người trước mặt. Thấy cô im lặng, mẹ anh càng được nước lấn tới. Đi đến túm tóc cô, ban cho vài bạt tai ngay trên má. " Con chó, dám không trả lời hả? " Nghe đến hai từ " con chó ", sắc mặt cô lập tức ngưng trọng, bàn tay gắt gao báu mạnh vào bàn tay đang nắm tóc trên đầu cô cho bật máu. " Áaaaa. " Mẹ anh hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng la đó kéo sự thu hút của người hầu trong nhà và anh đang cùng Khánh Hào ở trong phòng bếp ăn bánh. Mọi người lập tức chạy ra nơi phòng khách. Một cảnh hỗn độn đang diễn ra. Tóc trên đầu cô bị giật mạnh rụng xuống đất, tay mẹ anh lại có dấu móng tay lẫn chút máu đỏ. Mẹ anh đang điên tiết phát giận lên người cô. Cô thì ngồi im mặc kệ bị đánh. Thẩn thẩn thờ thờ mà nhìn dưới đất có tóc của mình. " Mẹ, mẹ tại sao đánh Ngọc Hoài? " Nghe tiếng anh, lập tức mẹ anh bị dọa cho hú hồn hú vía. Hoảng loạng buông cô ra lui về sau mấy bước. " Con sao ở nhà? Không phải giờ này đều ở công ty sao? " " Con nghỉ ở nhà một ngày. Cũng nhờ thế mới biết lâu nay mẹ luôn tàn nhẫn đánh Ngọc Hoài. Đủ rồi, con không muốn ở đây nữa. Con lập tức dẫn Ngọc Hoài và Khánh Hào tới nhà riêng. " Anh tức giận cực kì. Nhìn cô bị mẹ mình đánh đến nổi thê thảm, tim liền nhói đau. Lại nhớ đến mấy lần cô nói thật, anh không tin tưởng còn ra tay đánh cô. Cảm giác tội lỗi mãnh liệt trỗi dậy. Đi tới chỗ cô khom lưng bế lên hướng đến Khánh Hào đang hoảng sợ đứng ôm tay quản gia gọi. " Con nhanh theo baba lên lầu. " Nhóc gật cái đầu nhỏ, nhanh chóng chạy theo anh. " Khánh Huy, con không được đi. Ông ơi, con nó đòi ra nhà riêng kìa. " Mẹ anh khóc nấc, quay sang ba anh vừa mới bước vào nhà lớn tiếng nói nhằm để kêu khuyên nhủ anh. Nhưng ba anh lại lắc đầu tỏ vẻ bất lực. Một khi anh quyết định đi, đừng hòng ai có thể cản nổi. - Trên phòng anh, cô ngồi ở dưới đất thừ người ra. Không nói cũng không khóc, chỉ vuốt tóc của mình. Mái tóc đẹp đẽ giờ đây chỉ rối tung rối mù, còn rụng đi không ít. Anh lấy một tuýp thuốc đi lại, ngồi xổm xuống, nặn ra một ít trên tay giơ lên bôi trên khóe môi đang rỉ máu của cô. Thuốc chạm lên mặc dù đau rát nhưng cô lại chẳng phản ứng gì. " Này, cô sao vậy? " Thấy biểu hiện không bình thường của cô. Đột nhiên trong lòng anh dấy lên nỗi bất an. " Đầu em đau lắm. Mẹ anh nắm tóc em đau lắm, tát cũng rất đau. Nhưng không đau bằng vết thương trong lòng khi mắng em là con chó. " Cô lẳng lặng nhìn anh. Anh ôm cô vào lòng, để cô áp mặt vào bờ ngực săn chắc của mình. Ôn nhu cất lời. " Cô muốn khóc thì khóc đi. " " Em khóc làm gì? Nước mắt em rơi thì ai đau lòng, ai thương tiếc cho số phận của em. Vì vậy có khóc cũng vô dụng. " Cô cất lời oán trách, chống tay lên ngực anh muốn đẩy ra. " Buông em ra. Anh không cho em chạm anh thì đừng tự ý chạm vào em nữa. " " Buông cô ra, liệu cô có ổn không? Sẽ không ngồi thừ người dọa tôi nữa chứ?" " Ổn. Em còn chưa bị đánh đến điên loạn nên đừng lo lắng. Buông ra nhanh đi. " Cô thấp giọng nói, anh lúc này thở phào nhẹ nhõm buông tay ra. Đi lại bế Khánh Hào ngồi trên giường lên. " Cô đứng lên đi. Mau đi theo tôi. " Chậm chạp làm theo. Hai tay đưa lên vuốt vuốt tóc cho ngay ngắn, buộc lại bằng một cọng dây thun. Gật gật đầu đi theo anh xuống nhà. Dưới nhà, mẹ anh khóc lóc tức tưởi, thấy cô xuống liên tiếp lườm đến cháy cả mặt cũng không ngừng. Anh lại không để ý đến ba mẹ mình, quay đầu dặn quản gia. " Chăm sóc họ cho tốt. " Dứt lời liền đi thẳng ra sân thả Khánh Hào xuống cạnh cô bắt đứng chờ ở đó. Chỉ một phút, anh đã lái xe từ trong gara ra sân. Kêu cô và nhóc mau lên xe. Cánh cổng đã được mở bởi quản gia. Anh nhanh chóng đạp ga lái xe chạy đi. Trên xe bầu không khí rất yên ắng. Khánh Hào đã ngủ trong lòng cô từ khi nào. Nhìn thấy gương mặt bầu bĩnh nhiều thịt của nhóc, cúi xuống hôn một cái. Đầu óc cô cũng hơi choáng váng. Mới hết bệnh, tóc bị nắm đến căng da đầu. Hỏi sao không mệt mỏi nhức đầu. Tựa người vào ghế phụ, nhắm chặt hai mắt, lim dim chìm vào giấc ngủ. Thông qua gương chiếu hậu. Thấy cô và Khánh Hào đã ngủ say. Thả chậm tốc độ lái xe, tránh sự rung lắc do có vài đoạn đường gập ghềnh để hai người không bị ảnh hưởng mà tỉnh giấc.
Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy. Cô từ lâu đã đem lòng yêu anh, biết anh đã có một đứa con trai năm tuổi, còn vợ anh đã mất vì tai nạn. Nhưng cô vẫn không từ bỏ tình yêu đó. Cứ nuôi nó lớn đến một ngày, anh chợt lạnh lùng quăng cho cô một tờ giấy kết hôn, thốt ra câu nói đầy khinh miệt đối với cô." Con tôi cần một người mẹ. Cô yêu tôi thì đồng ý kí vào giấy kết hôn đi. Nhưng cô sẽ không danh không phận, lẳng lặng mà sống ở Phương gia nhà chúng tôi"Cô lúc đó chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đồng ý chấp lễ cũng không có tổ chức, cô sau khi lấy anh thì không được phép đến công ty. Yên phận ở nhà mà chăm sóc con trai anh.~~~~~~~Đã một tuần trôi qua khi sống ở Phương gia, trên dưới ai nấy đều không ưa cô, họ nhìn cô với ánh mắt khinh miệt, chán cô đều bấm bụng cho biết họ chỉ chấp nhận người vợ quá cố của anh làm con dâu mà thôi. Còn cô thân phận thấp hèn chỉ đáng là người làm ở nhà họ." Khánh Hào, con sao mặt lấm thế. Để mẹ lau cho "Thấy Khánh Hào chạy vào nhà. Mặt mày lấm đất, cô gọi lại. Lấy cái khăn trong túi ra, định đưa lên lau mặt cho bị nhóc gạt phắt đi. Chán ghét nói." Cần dì quan tâm sao? "Hơi buồn lòng, nhưng vẫn gượng gạo cười, thanh âm yếu ớt cất lên." Khánh Hào, con không thể gọi dì một tiếng mẹ sao? "" Dì sao là mẹ tôi được. Dì đừng có vọng tưởng nữa. Nên nhớ tôi rất ghét dì, rất ghét khi dì đồng ý lấy baba tôi "Khánh Hào dáng người nhỏ nhắn, gương mặt mũm mĩm đáng yêu đỏ bừng bừng, hai mắt ánh lên tia căm ghét trừng thẳng vào chỉ biết câm lặng. Là cô sai khi đồng ý lấy anh với mong muốn thay thế cô ấy- người vợ của Hào, nhóc chả bận tâm đến cô, một cỗ căm ghét còn hiện hữu trong lòng nhóc. Vội vã chạy vào phòng đóng cửa cái theo bóng dáng nhỏ nhắn của nhóc, cô cười buồn. Lẳng lặng bỏ chiếc khăn trở lại vào túi. Xoay người vào bếp nấu bữa trưa.~~~~~~" Choảng "Tô canh nóng hất thẳng vào chân cô. Rất nóng, bỏng rát, cô đau nhưng cắn chặt răng kìm nén nước mắt rơi ra." Cô nấu cho heo ăn à "Mẹ anh hung hăng trừng mắt liếc cô, tay chỉ thẳng mặt cô mà nào cô cũng phải chịu cảnh mẹ chồng mắng nhiếc, hành hạ. Mặc dù rất chua xót, cô vẫn cứ im lặng không hé răng nói một Hào cạnh bên cũng hất văng đĩa đồ ăn xuống đất. Nhóc đẩy ghế dứng dậy, kéo tay mẹ anh." Bà nội, chúng ta ra ngoài ăn. Dì ta đúng là làm thức ăn dở tệ, đến heo còn không thèm "Lời nói quá cay nghiệt thốt ra từ đứa bé năm tuổi làm cô buồn càng thêm cự không nổi, mặc cho nước mắt từ hốc mắt rơi ra ướt đẫm cả gương mặt hốc anh hừ lạnh rồi bỏ đi theo mẹ anh cùng Khánh đầu nhìn đôi chân đang đỏ tấy và phồng rộp. Cô chỉ hơi nhíu mày, tìm ít thuốc mỡ thoa vào rồi lúi cúi dọn với cô sống ở đây chẳng khác nào địa ngục trần gian. Nhưng cô đã đưa ra quyết định sai lầm như thế thì tự mình gánh lấy hậu quả không trách cứ ai được.~~~~Đến tối mịt anh mới trở về. Cô vẫn thức để mà đợi anh rồi đem thức ăn hâm nóng cho anh dùng anh lại mặc kệ cô. Chỉ tuỳ ý nói tôi không đói mà một mạch bỏ về gượng gạo, vươn tay dọn dẹp thức ăn, chạy theo anh lên anh đang sắp quần áo vào vali, cô rụt rè lên tiếng hỏi."Sáng mai anh đi công tác à?"" Tôi đi đâu cần cô quản sao? Nên nhớ tôi lấy cô về làm mẹ con tôi chứ không phải mẹ tôi mà tra với hỏi "Nói rồi anh dứt khoát đi ra khỏi phòng để lại cô ánh mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng anh. Nước mắt không tự chủ mà lăn dài hai cả người dựa vào tường, vô lực mà trượt xuống từ từ. Úp mặt vào đầu gối, cô nấc nghẹn xúc của cô giờ đây thật tồi tệ. Cô cảm thấy mình rất ngu ngốc. Rất ngu ngốc trong cái tình yêu mù quáng không thể nào ngừng khóc, cứ để nước mắt giúp cô xoá tan mọi buồn phiền. Ngày mai cô lại phải đối mặt với những thứ đáng sợ hơn như thế có buổi tối, cô mới dám khóc lớn một sẽ không ai thấy cô trông bộ dạng thê thảm thế ai để ý nước mắt cô rơi ra từng giọt trong bóng tối giúp cô xoa dịu nỗi đau về thể xác lẫn tinh day dứt khóc, tiếng khóc nghe rất thê lương như chính cô đang gào đến tê tâm liệt phế, khóc đến cạn kiệt sức lực, khóc đến nước mắt cạn kiệt cũng là lúc cô mệt mỏi thiếp mơ cô thấy mình có một gia đình hạnh phúc. Mọi người đều yêu thương cô. Thật sự cô muốn sống trong giấc mơ này, không muốn tỉnh giấc mà đối diện sự thật tàn chẳng mạnh mẽ mà đón nhận sự đau đớn này đến sự đau đớn khác. Vết sẹo thể xác họ gây ra cho cô có thể lành nhưng về tinh thần thì sẽ không bao sẽ khắc sâu vào một đoạn kí ức trong tâm trí một. Từng chút từng chút mà dày vò cô nhớ đến.
Từ ngày hôm đó trở đi. Anh mãi bận việc ở công ty không có trở về nhà. Cô thì cứ ngồi chong ngóc mà than thân trách cho phận đời bạc bẽo đắng lưng vào tường suốt cả ngày làm sống lưng ê ẩm không thôi. Chống tay vất vả mới đứng lên được sợi xích xích chặt mấy ngày không tháo ra đến mức cô sắp không còn cảm giác rồi. Vươn vai ưỡn ẹo thư giãn gân cốt, cặp mắt trong sáng hướng ra cửa sổ ngắm nhìn cái ánh nắng nhàn nhạt của buổi sớm mà âm thầm thở âm thanh như tiếng chuông điện thoại vang lên. Cố nhíu mày nhìn quanh quất trong người tìm mắt dừng lại chiếc điện thoại của cô bị anh tịch thu giờ nằm chễm chệ dưới sàn nhà mà còn dưới phía tủ quần áo cách cô mười bước đi lại nhưng sợi xích sắt không đủ dài, cứ ghịch ghịch cái bội nằm trườn ra, với tay nhăn mặt cố mò mẫm bên dưới chụp lấy điện điện thoại vốn màu hồng mà bám thêm lớp bụi nhìn không thể tả tay phủi phủi, cô nhìn trên màn hình. " Mẹ "Gương mặt vì người gọi đến là mẹ mà nhịn không được cười vui nút nhận, áp lên tai nghe." Alo, mẹ gọi con có gì không? "" Mẹ chỉ muốn hỏi tại sao lâu rồi con chưa về quê thăm gia đình. Bộ trên thành phố vợ chồng con còn nhiều việc chưa giải quyết sao? "Nghe lời mẹ nói, cảm xúc từ đâu ùa về, sóng mũi cay cay, cô thấp giọng." Vâng ạ, dạo này nhiều việc quá. Mà ba mẹ vẫn khoẻ chứ. Bệnh đau nhức xương khớp của mẹ có đỡ hơn không? "" Ba mẹ vẫn khoẻ. Chỉ có trái gió trở trời, mẹ mới bị đau xương khớp "Giọng mẹ cô chùng xuống, chắc hẳn là đang rất biết mẹ đang buồn rất nhiều chuyện và lo lắng cho cô sống bên nhà chồng có tốt không?Có bị khi dễ, ức hiếp không?Lúc trước, đám cưới không có tổ chức nên cô dối mẹ không cần lên thành phố. Với lại ngay lúc đó ba cô bất cẩn bị té, mẹ cô bất đắc dĩ mới đồng ý ở không là vẫn một mực lên cho bằng được. Vì hạnh phúc của con gái, người làm cha làm mẹ sao có thể không tới." À mẹ, con có việc gấp. Con cúp trước nha "" Con..."Mẹ cô chưa kịp hỏi thêm câu gì. Cô đã vội ngắt máy, ôm chặt chiếc điện thoại trong lồng ngực, lặng lẽ mà rơi nước mắt, thì thào nói." Mẹ, con xin lỗi "~~~~~~~~~~~~Ở công ty, anh ngồi ở bàn làm việc, chân vắt chéo, ngã lưng vào ghế, đọc một số văn thư kí không cần gõ cửa, ngang nhiên đem theo tách cà phê vừa pha đặt lên bàn." Giám đốc uống cà phê ạ "Cái giọng kẻo dẹo đó khiến anh chau mày, gập văn kiện đang đọc dở, đập mạnh lên bàn." Phép tắc cô đi đâu rồi? "Cô thư kí vẻ mặt bơ bơ, cười e thẹn, ưỡn a ưỡn ẹo tới trước mặt anh." Em là thư kí riêng thì cần gì giám đốc nghiêm khắc như vậy? "Gân xanh ẩn hiện nổi hằn trên trán. Mặt anh đanh lại. Một tia sắc lạnh nhắm thẳng vào cô ta. Cầm điện thoại đặt trên bàn, anh lạnh lùng nhấn số gọi bảo vệ, ra lệnh. " Các anh mau lên phòng tôi gấp "Chỉ mới nhận lệnh, hai anh bảo vệ từ phòng trực chạy một mạch lên phòng giám đốc chưa tới 10".Tác phong làm việc rất nhanh nhẹn." Lôi cô ta ra ngoài. Từ đây về sau đừng cho cô ta đặt chân vào công ty dù nửa bước "Hai anh bảo vệ to cao lực lưỡng, tuân mệnh gật đầu. Mỗi người nắm một bên cánh tay cô ta, kéo ra ngoài." Giám đốc, anh đừng đối với em như thế? Còn các người, buông tôi ra mau lên "Mặc dù bị kéo lê đi nhưng cô ta kiên trì dùng hết sức chống trả, không chịu bước, cứ đứng yên một chỗ. Chất giọng the thé thét lên vang vọng cả không gian yên mặt sắc sảo tràn ngập nước, nhìn vào có chút ghê nó nhoè đi lớp phấn trang điểm, còn thêm phần mascara bị chảy xuống, đen xì càng làm cho cô ta chả khác gì một con ma." Mau kéo cô ta đi nhanh chóng. Đừng ầm ĩ chỗ tôi làm việc "Hai bảo vệ sợ anh bực tức. Mạnh mẽ nắm kéo cô ta đi ra ngoài nhanh họ vừa khuất khỏi tầm mắt. Anh đứng dậy lại cạnh cửa sổ, ánh mắt tối đi, mây mù xung quanh đen như sắp nổi tay lên tấm kính, anh rít từng chữ." Khốn kiếp "Thư kí nào làm việc với anh đều cũng không xong. Tất cả đều ngu ngốc, đáng thư kí cũ Thanh Nhã anh vừa tuyển sau khi Ngọc Hoài cô nghỉ việc. Do một phút bất cẩn làm đổ cà phê lên áo anh. Anh tức giận liền đuổi việc không cần lời giải thích hay xin lỗi gì cả. Còn cô Trư Hạ khi nãy, cô ta là người mới tuyển vào. Ỷ là cháu của đối tác đang hợp tác với công ty anh thì cứ bày trò quyến qua trong buổi tiệc chúc mừng, còn lén bỏ thuốc vào ly rượu của mà anh không làm ra chuyện gì với cô ta. Bằng không có mười cái mạng hay cả dòng họ nhà cô ta anh có đem ra trút giận cũng không thể nguôi ngoai.~~~~~~~~~~Mang theo tâm trạng tức giận trở về. Anh đi lên phòng của mình. Đứng trước cửa, anh lấy chìa khoá trong túi quần ra tra vào một tiếng, vặn nắm cửa đi vào bên trong." Ngọc Hoài "
Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy . Cô từ lâu đã đem lòng yêu anh, biết anh đã có một đứa con trai năm tuổi, còn vợ anh đã mất vì tai nạn. Nhưng cô vẫn không từ bỏ tình yêu đó. Cứ nuôi nó lớn dần. Rồi đến một ngày, anh chợt lạnh lùng quăng cho cô một tờ giấy kết hôn, thốt ra câu nói đầy khinh miệt đối với cô. " Con tôi cần một người mẹ. Cô yêu tôi thì đồng ý kí vào giấy kết hôn đi. Nhưng cô sẽ không danh không phận, lẳng lặng mà sống ở Phương gia nhà chúng tôi. " Cô lúc đó chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đồng ý chấp thuận. Hôn lễ cũng không có tổ chức, cô sau khi lấy anh thì không được phép đến công ty. Yên phận ở nhà mà chăm sóc con trai anh. - Đã một tuần trôi qua khi sống ở Phương gia, trên dưới ai nấy đều không ưa cô, họ nhìn cô với ánh mắt khinh miệt, chán ghét. Nhưng cô đều bấm bụng cho qua. Cô biết họ chỉ chấp nhận người vợ quá cố của anh làm con dâu mà thôi. Còn cô thân phận thấp hèn chỉ đáng là người làm ở nhà họ. " Khánh Hào, con sao mặt lấm thế. Để mẹ lau cho. " Thấy Khánh Hào chạy vào nhà. Mặt mày lấm đất, cô gọi lại. Lấy cái khăn trong túi ra, định đưa lên lau mặt cho nhóc. Liền bị nhóc gạt phắt đi. Chán ghét nói. " Cần dì quan tâm sao? " Hơi buồn lòng, nhưng vẫn gượng gạo cười, thanh âm yếu ớt cất lên. " Khánh Hào , con không thể gọi dì một tiếng mẹ sao? " " Dì sao là mẹ tôi được. Dì đừng có vọng tưởng nữa. Nên nhớ tôi rất ghét dì, rất ghét khi dì đồng ý lấy baba tôi. " Khánh Hào dáng người nhỏ nhắn, gương mặt mũm mĩm đáng yêu đỏ bừng bừng, hai mắt ánh lên tia căm ghét trừng thẳng vào cô. Cô chỉ biết câm lặng. Là cô sai khi đồng ý lấy anh với mong muốn thay thế cô ấy- người vợ của anh. Khánh Hào, nhóc chả bận tâm đến cô, một cỗ căm ghét còn hiện hữu trong lòng nhóc. Vội vã chạy vào phòng đóng cửa cái rầm. Nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của nhóc, cô cười buồn. Lẳng lặng bỏ chiếc khăn trở lại vào túi. Xoay người vào bếp nấu bữa trưa. - " Choảng. " Tô canh nóng hất thẳng vào chân cô. Rất nóng, bỏng rát, cô đau nhưng cắn chặt răng kìm nén nước mắt rơi ra. " Cô nấu cho heo ăn à. " Mẹ anh hung hăng trừng mắt liếc cô, tay chỉ thẳng mặt cô mà quát. Ngày nào cô cũng phải chịu cảnh mẹ chồng mắng nhiếc, hành hạ. Mặc dù rất chua xót, cô vẫn cứ im lặng không hé răng nói một lời. Khánh Hào cạnh bên cũng hất văng đĩa đồ ăn xuống đất. Nhóc đẩy ghế dứng dậy, kéo tay mẹ anh. " Bà nội, chúng ta ra ngoài ăn. Dì ta đúng là làm thức ăn dở tệ, đến heo còn không thèm. " Lời nói quá cay nghiệt thốt ra từ đứa bé năm tuổi làm cô buồn càng thêm buồn. Cầm cự không nổi, mặc cho nước mắt từ hốc mắt rơi ra ướt đẫm cả gương mặt hốc hác. Ba anh hừ lạnh rồi bỏ đi theo mẹ anh cùng Khánh Hào. Cúi đầu nhìn đôi chân đang đỏ tấy và phồng rộp. Cô chỉ hơi nhíu mày, tìm ít thuốc mỡ thoa vào rồi lúi cúi dọn dẹp. Đối với cô sống ở đây chẳng khác nào địa ngục trần gian. Nhưng cô đã đưa ra quyết định sai lầm như thế thì tự mình gánh lấy hậu quả không trách cứ ai được. - Đến tối mịt anh mới trở về. Cô vẫn thức để mà đợi anh rồi đem thức ăn hâm nóng cho anh dùng bữa. Mà anh lại mặc kệ cô. Chỉ tuỳ ý nói tôi không đói mà một mạch bỏ về phòng. Cô gượng gạo, vươn tay dọn dẹp thức ăn, chạy theo anh lên phòng. Nhìn anh đang sắp quần áo vào vali, cô rụt rè lên tiếng hỏi. " Sáng mai anh đi công tác à? " " Tôi đi đâu cần cô quản sao? Nên nhớ tôi lấy cô về làm mẹ con tôi chứ không phải mẹ tôi mà tra với hỏi. " Nói rồi anh dứt khoát đi ra khỏi phòng để lại cô ánh mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng anh. Nước mắt không tự chủ mà lăn dài hai má. Cô cả người dựa vào tường, vô lực mà trượt xuống từ từ. Úp mặt vào đầu gối, cô nấc nghẹn ngào. Cảm xúc của cô giờ đây thật tồi tệ. Cô cảm thấy mình rất ngu ngốc. Rất ngu ngốc trong cái tình yêu mù quáng đó. Cô không thể nào ngừng khóc, cứ để nước mắt giúp cô xoá tan mọi buồn phiền. Ngày mai cô lại phải đối mặt với những thứ đáng sợ hơn như thế nữa. Chỉ có buổi tối, cô mới dám khóc lớn một trận. Vì sẽ không ai thấy cô trông bộ dạng thê thảm thế này. Chẳng ai để ý nước mắt cô rơi ra từng giọt trong suốt. Để bóng tối giúp cô xoa dịu nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Cô day dứt khóc, tiếng khóc nghe rất thê lương như chính cô đang gào thét. Khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến cạn kiệt sức lực, khóc đến nước mắt cạn kiệt cũng là lúc cô mệt mỏi thiếp đi. Trong mơ cô thấy mình có một gia đình hạnh phúc. Mọi người đều yêu thương cô. Thật sự cô muốn sống trong giấc mơ này, không muốn tỉnh giấc mà đối diện sự thật tàn khốc. Cô chẳng mạnh mẽ mà đón nhận sự đau đớn này đến sự đau đớn khác. Vết sẹo thể xác họ gây ra cho cô có thể lành nhưng về tinh thần thì sẽ không bao giờ. Nó sẽ khắc sâu vào một đoạn kí ức trong tâm trí một. Từng chút từng chút mà dày vò cô nhớ đến.
yêu em khó lắm hả anh